TRUYỆN LÀM CỐNG Ở TỔ DÂN-KHU PHỐ

 

- Nội dung chủ đề:  "công tác dân vận"

- Nhân vật: 6

1. Cô Thành trưởng khu

2. Ông Bung nhân dân

3. Bà Bục nhân dân

4. Bà Cuối nhân dân

4. Anh Thanh Bí thư chi đoàn khu phố

5. Cô Thắm chi hội trưởng phụ nữ khu phố.

- Sân khấu, đạo cụ, hóa trang, trang âm ánh sáng:

+ Sân khấu: Bộ bàn ghế (1 bàn, 4 ghế, trên đó bộ ấm chén, 1 hộp chè, dưới có phích nước, tất cả được đặt vào gần góc sân khấu. Ở giữa sân khấu có bức ngăn giả cửa ra vào).

+ Đạo cụ: Ủng 1 đôi, 1 đôi Găng tay nhựa (loại để rửa bát), 1 xô nhựa ; 1 quyển sổ tay, 1 thước dây ( loại to tròn), Nửa điếu thuốc lá (hút dở), bật lửa; nón mũ, quần áo trang phục bình thường; hóa trang theo kiểu (tuổi trung niên).

+ Trang âm, ánh sáng: dùng tiếng vọng qua cắt xes (hoặc trực tiếp nói qua my cô), loại ánh sáng ban ngày.

 

PHẦN THỂ HIỆN:

A. Mở màn, giới thiệu:

Người dẫn chương trình, đọc lời chào, giới thiệu tiểu phẩm (trong hậu đài)

- Kính thưa các vị đại biểu, kính chào quý khán giả.

Công tác dân vận là nhiệm vụ quan trọng trong công tác của chi ủy chi bộ, làm tốt sẽ mang lại những kết quả tốt đẹp việc thực thi nhiệm vụ chính trị của chi bộ. Ở chi bộ và khu phố chúng tôi có chuyện làm đường cống công cộng phục vụ sinh hoạt tổ dân, rất nhiều khó khăn nhưng đã hoàn thành được. Tiểu phẩm " Truyện làm cống ở tổ dân, khu phố" sẽ phản ánh, minh chứng phần nào công tác dân vận của chi bộ và lãnh đạo khu phố.

Tiểu phẩm "Truyện làm cống ở tổ dân, khu phố"

Tác giả: Huỳnh Xuân Tĩnh

Do tập thể đội văn nghệ khu phố biểu diễn;

Diễn viên:

 .............................., trong vai cô Thành trưởng khu,

..............................., trong vai ông Bung,

..............................., vai bà Bục,

..............................., vai bà Cuối

..............................., vai cô Thắm Chi hội trưởng hội phụ nữ,

và .........................., vai Thanh Bí thư Chi đoàn thanh niên.

Sau đây vở kịch được bắt đầu, Rất mong sự  nhiệt tình cổ vũ của quý khán giả.

B. Biểu diễn:

(Bà Bục đeo găng tay, đội nón, đang lúi húi đắp rãnh nước với thái độ vội vàng).

Ông Bung (đang ngậm điếu thuốc lá hút dở, đi ra nhìn bà Bục):

- Bắt được quả tang nhé, mấy ngày nay mùi xú uế bốc lên nồng nặc, chui vào nhà đóng cửa vẫn thấy mùi. Sao bà lại đắp rãnh lại vậy? cứ tối tháo ra, sáng đã thấy kín mít, hóa ra thủ phạm chính là bà, rình mãi mới bắt được.

Bà Bục:

- Không đắp, nước nhà ông phía trên tràn đầy sân nhà tôi phía dưới kia kìa, mà có phải nước sạch đâu! Toàn là nước rếch, hôi mù, ai mà ngửi được. Mùi xú uế là của ông, ông ngửi có sao đâu, đừng bắt người khác ngửi ! không phải kêu ;

- A... mà ông bảo bắt, bắt cái gì? Tôi đã ăn cắp cái gì của nhà ông mà ông bảo tôi là thủ phạm.

Ông Bung:

- Bà này láo thật! giống nước thì nó phải chẩy xuống chứ, chả nhẽ nó lại chẩy lên trời à?

Bà Bục:

- Đâu chỉ có là nước, cả bã đây này, hầm bà làng ông dồn xuống nhà tôi, ông còn lắm mồn gì?

Ông Bung:

- Bà có tháo ra không?

Bà Bục:

- Tôi không tháo đấy!

Ông Bung:

- Bà có tháo không thì bảo?

Bà Bục:

- Không tháo đấy, làm gì tôi nào? Ông định đánh đàn bà à, đừng tưởng nhá, đây có võ đấy!

Ông Bung (vẻ dậm dọa, quay ra nói với khán giả):

- Hừ...con mẹ này chỉ có loại võ "la hét quyền, la làng quyền", vừa đánh trống, vừa la làng, (quay lại tiến đến gần, chân dậm dậm)

Bà Bục: (vừa bước lùi vừa la)

- Ối... làng nước ơi, ông Bung, ông ấy định...đánh,

Ông Bung: (nhìn xuống khán giả, tay chỉ về phía bà Bục vừa cười khẩy, vừa nói):

- Biết ngay mà , võ ơi là võ, có võ mồm...(lấy bật lửa châm điếu thuốc hút dở),

Bà Cuối (liền lúc đó bà bước vào, chân đeo ủng, đội lệch mũ vải , tay xách cái xô nhựa, có động tác sửa lại mũ):

- Sao cứ phải ầm ầm, định đánh nhau to à (nhìn về phía ông Bục)

- Xuống  sân nhà tôi mà xem, đêm qua mới mưa có một tý mà sân cũng ềnh cả lên, xem này (quẳng cái xô xuống), phải tát nước suốt buổi sáng, mang tiếng là nhà hai, ba tầng, có một tý sân mà cứ như ao tù.

Ông Bung (vẫn ngậm điếu thuốc dở, cầm xuống tay):

- Bà lại định kiện tôi hả?

Bà cuối:

- Tôi nói cả hai, cũng chẳng oan thác gì, ông thì tháo, bà thì ôm lấy mà đắp, mà bà đắp sao không đắp cả trên lẫn dưới cho nó...đằng này, dưới bà đề tềnh hềnh, muốn chẩy xuống nhà ai thì chẩy. Cái rãnh thì bé tý, nông choèn choẹt động chẩy, động tràn...

- Hôm nọ, đã họp hành, rồi đóng góp tiền nong mà chẳng thấy làm cống, làm chác gì cả !

 Bà Bục (Lúc này bà Bục tỏ ra tiếc nuối cuộc họp mà mình không đi dự):

- Có họp bàn à?

Ông Bung:

- Sao không họp! có 26 nhà thì 25 nhà đi họp và đồng ý làm cống, rồi còn đóng tiền để người ta làm nữa, loa của nhà văn hóa chiều nào không phát, còn mỗi nhà bà thôi!.!.. Họp thì chẳng họp, đã thế nghe cũng chẳng nghe, chiều qua người ta cũng phát ầm ầm còn thông báo "ngày  mai chủ nhật các gia đình bố trí công việc ở nhà để cho khu phố đến đo đạc", tôi mới ở nhà chờ chứ...

 (quay mặt nói với khán giả):

- Mất mấy ván cờ!...đang căng go với lão Tũn.

(Cả 3 người đang căng thẳng, thì cô Chi hội trưởng phụ nữ tay cầm quyển sổ, anh Bí thư chi đoàn tay cầm cái thước bước vào)

Phụ nữ:

- Em xin ba bác, có gì đóng cửa bảo nhau, mỗi người bớt lời đi một tý, hàng xóm, láng giềng "tắt lửa tối đèn", sao cứ phải bức xúc cho nó thêm mệt, " một câu nhịn thì chín câu lành"!

Thanh niên:

- Báo cáo với 3 bác, sau cuộc họp thống nhất với các bác hôm nọ, chi bộ và lãnh đạo khu phố phân công tôi và đồng chí Chi hội trưởng phụ nữ đây đi đo đạc, mong các bác giúp chúng tôi, cố gắng hôm nay đo cho xong .

Bà Bục:

- Cái  gì? đo đo, đác đác cái gì? có đo đâu thì đo, miễn là đừng có đào qua nhà tôi.

Phụ nữ:

- không phải đào qua nhà, như nhà mình đây thì chỉ qua mép sân thôi bác ạ.

Bà Bục (nói kiểu đe dọa):

- Qua mép sân càng dễ đứt động mạch...a... long mạch của nhà tôi đấy!

  Trưởng khu (vừa lúc đó cô trưởng khu bước vào vừa giơ 2 tay can ngăn vừa nói):

- Có gì mà các bác phải to tiếng với nhau thế? Từ xa tôi đã nghe cả rồi!

Bà Bục:

- A... cô trưởng khu đây rồi, báo cáo với cô, khổ lắm...

Trưởng khu:

- Thôi cứ vào nhà đi, có gì từ từ nói!

(quay lại nói với phụ nữ và thanh niên)

- Thôi 2 vị đi đo đi (hai người bước ra ngoài, phụ nữ đi trước, thanh niên đi sau)

Thanh niên (quay lại nói với, với trưởng thôn):

- Còn nhà bác....

Trưởng khu (xua tay):

- Thôi cứ đi đi, bắt đầu từ nhà bác Bung, nhớ là chiều ngang của cống theo như thiết kế mà người ta đã tính đấy!

Thanh niên (vừa chạy ra vừa nói):

- Dạ, vâng!

Trưởng khu (cầm tay bà Bục kéo vào nhà):

- Nào xin mời các bác vào nhà.

(bà Cuối đi sau cùng làm động tác tháo ủng),

Bà Bục (quay lại nói với bà Cuối):

- Bà không phải bỏ ra đâu, lát nữa đàng nào tôi cũng phải lau rửa nhà, mấy hôm nay trời nồm quá!

Bà Bục (chỉ vào bộ bàn ghế kê sẵn):

- Mời mọi người ngồi, tôi pha nước uống đã!

Trưởng khu:

- Đúng rồi, bác pha nước đi, pha cái chè Trới mà bác trai thường uống ấy, nó mát mà lại có tác dụng "hạ hỏa" (cười tủm với bà Cuối)

( bà Bục làm động tác pha chè, ông Bung làm động tác lấy bật lửa châm điếu thuốc hút dở nhưng lại thôi sau khi nhìn 3 người phụ nữ, bà Cuối làm động tác đi ra cầm cái xô vào).

Ông Bung (quay ra nói xóc bà Cuối):

- Gớm cái xô của bà, ai lấy mà bà phải mê, vừa mới múc...

Bà Cuối (lườm nguýt ông Bung).

Bà Bục (bắt đầu rót nước):

- Mời mọi người uống nước ạ!

Ông Bung (quay ra nói với khán giả):

- Cơ này ngoan thế! Chả bù cho lúc nãy!

Trưởng thôn:

- Nào mời các bác xơi nước...(mọi người uốn nước)

- Báo cáo với các bác, cái rãnh thoát nước này thực ra là sự bức xúc không chỉ có ba gia đình nhà ta mà của cả 26 hộ dân của xóm phải sử dụng đến nó và  cũng chính là sự trăn trở của Chi ủy chi bộ và lãnh đạo khu phố. Nhất là trong lúc huyện chúng ta đang tập trung chỉ đạo xây dựng cơ sở hạ tầng, chỉnh trang đô thị để nâng cấp lên thành thị xã, chúng tôi đã họp hạ quyết tâm xây lại đường cống. Đối với khu phố, các bác biết đấy, chúng ta đã phấn đấu đạt danh hiệu "Khu phố văn hóa" và đã giữ vững được 5 năm nay. Đường làng, ngõ xóm phong quang, sạch đẹp, có cống rãnh thoát nước; hố tiêu hợp vệ sinh, rác thải được thu gom, xử lý, rồi đoàn kết xóm giềng, tương trợ giúp đỡ lẫn nhau, tình làng nghĩa xóm, v.v... đều là một trong những tiêu chuẩn, tiêu chí của "Làng văn hóa", " Khu phố văn hóa", chả lẽ chỉ vì cái việc này mà ảnh hưởng đến phong trào. Cứ tình trạng này kéo dài gây ô nhiễm, mất vệ sinh, dịch bệnh khó mà lường đựợc các bác ạ!

Bà Cuối:

- Cô nói đúng, chả đâu xa, mấy đứa cháu ngoại, bố mẹ nó gửi nhà tôi, lại cả con cô Cường bên cạnh nhà đều mắc chứng ghẻ lở, ngứa ngáy đến là khổ.

Ông Bung:

- Cái bệnh nội da là khó chịu lắm, nhất là trẻ con!

Bà Cuối:

- Làm gì có cái bệnh nội da, mà là cái bệnh nội tạng ấy, tim, gan, phổi phèo, lá lách, rồi cả thần kinh làm cho ngớ ngẩn nữa là khác.

Bà Bục (vẻ mặt thảng thốt, thể hiện sự lo lắng):

- Thôi thôi, ông bà nói tôi nghe kinh quá! Bây giờ phải làm sao? (nhìn sang phía trưởng khu).

Trưởng khu:

- Bác ạ, hôm nọ bác không đi họp nên không được rõ, mà bác trưởng ban công tác Mặt trận khu phố đến nhà mấy lần đều không gặp được hai bác.

- Tinh thần là, sau khi chi bộ, lãnh đạo khu phố họp đã có nghị quyết và kế hoạch triển khai, và cũng đã phân công các thành viên trong Ban công tác Mặt trận, các chi hội đoàn thể đến từng hộ gia đình để xem xét và động viên gia đình cùng để làm đường cống thoát nước. Sau đó các hộ cũng đã được khu phố tập trung họp, bàn bạc và cũng thống nhất cách thức làm, đồng thời tiến hành đóng góp tiền mua nguyên vật liệu, tiền công thợ xây. Đến nay đã thu được hơn 30 triệu, nếu cộng với  số kinh phí hỗ trợ của huyện nữa là trên 40 triệu. Số tiền ấy có thể đủ làm đường cống của phố ta.

Ông Bung:

- Thôi chết, xin phép cô tôi phải về mở cổng để cho các vị vào còn đo.

Trưởng khu:

- Vâng vâng, bác về đi! (ông Bung đi ra)

Bà Cuối (nhìn sang bà Bục nói):

- Vậy còn bà tính sao?

Trưởng khu:

- Bác Bung, tuy nhà bác ấy ở phía trên cao nhưng trong đợt vận động đóng góp vừa qua bác ấy đóng khá nhiều, gần nhất đấy.

Bà Bục:

- Thế bây giờ, tôi đóng góp có được không? Có sợ muộn không?

Bà Cuối:

- muộn gì mà muộn, hôm nay mới đo, đã làm ngay đâu mà bà không đóng được, cái cơ bản là bà có cho xây cống đi qua vườn nhà bà không?

Bà Bục:

- Tất nhiên là tôi đóng tiền thì phải cho đường cống đi qua chứ.

Trưởng khu:

- Thế là bác đã đồng ý, cám ơn bác, thôi cũng vì cái chung bác ạ.

Bà Bục:

- Gớm cái cô này, ơn mấy huệ gì, cô chỉ được cái...

Bà Cuối:

- Cái nói đúng...

Bà Bục:

- Thế bây giờ phải đóng tiền cho ai, hả cô?

Trưởng khu:

- Bác cứ đóng chỗ ông trưởng ban công tác Mặt trận của khu phố để còn ghi vào danh sách. Khi nào xong công trình, chúng tôi sẽ thông báo công khai phần chi tiêu cho mọi người cùng biết.

Bà Bục:

- Ích cho mọi nhà, lợi cho nhà mình, làm cái gì có ích cho mọi người, cho nhân dân thì khó mấy cũng làm, có phải không cô?

Trưởng khu (gật đầu):

- Vâng, bác nói rất đúng đấy!

 Bà Bục:

- Chỉ tại cái ông chết tiệt Bung, đi họp về không thèm nói! Mà sáng nào cũng xuống uống nước chè với ông nhà tôi!

Bà Cuối (cầm chén nước uống cạn, khà một cái, nói):

- Nước này uống vào, đúng hạ hỏa thật (vừa nói vừa cười với trưởng khu, trưởng khu cũng cười tủm)

Bà Bục:

- Các ông ấy cứ ngồi với nhau là bàn đến tình hình thời sự, đâu là quốc tế thì toàn nói chuyện bầu bán tổng thống, Nga ư, Pháp ư, I ran ư, trong nước cũng thấy nói đến xây dựng cơ sở hạ tầng đấy, thế mà cái hạ tầng ngày nào, lúc nào nhà mình cũng phải dùng thì chẳng thấy bàn gì cả!

Truởng khu:

- Các bác yên tâm, hôm nay đo xong là ngày mai tiến hành khởi công ngay. Với hơn 100m dài của cống, tôi cho căng lắm chỉ 10 ngày là xong, kể cả đổ bê tông, hố ga, nắp cống.

- Bác Bục này, khi nào khánh thành công trình, chúng em sẽ đến nhà bác...

Bà Cuối:

- Cắt băng hả cô?

Trưởng khu:

- Vâng, sẽ cắt băng, nhưng bác Bục phải chuẩn bị nhiều chè Trới vào nhé!

Bà Bục:

- Vợ chồng tôi xin sẵn sàng phục vụ (tất cả đều cười ồ vui vẻ)

( có tiếng gọi vọng vào, sau đó Bí thư chi đoàn xuất hiện)

Trưởng khu (nhìn sang bà Bục):

- Chị em nó đến rồi, bác ra xem có vấn đề gì không?

Bà Bục:

- Không sao đâu, tôi cũng đã nhìn rồi, cứ bảo chị em nó đo thoải mái...

Thanh niên (đi vào nhà):

- Báo cáo trưởng khu, đã đo xong ạ!

Trưởng khu:

- Thế bà phụ nữ đâu?

Thanh niên:

- Đang còn quận dây thước ạ!

Bà Bục:

- Thế đã đo ở nhà tôi chưa?

Thanh niên:

- Dạ, rồi ạ...

Bà Bục:

- Lúc nãy, tôi có quá lời, mong các cô chú thông cảm, bỏ quá cho nhé !

Thanh niên:

- Không sao ạ, biết bác thế nào cũng ủng hộ chúng tôi mà.

Bà Cuối:

- Thôi, tôi cũng phải về dọn dẹp một số thứ để ngày mai lấy chỗ cho các vị còn làm.

Trưởng khu:

-Vâng, mời các bác (tất cả cùng đi ra khỏi nhà, lúc đó cả chi hội trưởng phụ nữ, ông Bung đều xuất hiện, cùng gặp nhau, đứng gần như xếp hàng)

- Như vậy là chúng ta thống  nhất, quyết tâm làm cống thoát nước!

- Khi có chủ trương đúng của Đảng, Nhà nước, có sự đồng thuận của lòng dân thì mọi việc , dù khó khăn đến đâu cũng sẽ hoàn thành tốt đẹp.

- Đường cống thoát nước đó là có thật ở khu phố chúng tôi, khi nào có dịp mời mọi người đến xem, tham khảo và chia sẻ cùng chúng tôi.

Xin kính chào và chúc quý khán giả mạnh khỏe, hạnh phúc, thành công.

(tất cả cúi chào)./.